Danh mục
Tại sao phải đăng ký? Chỉ để ngăn bot xâm nhập danh mục của chúng tôi. Email của bạn được bảo mật — chúng tôi sẽ không bao giờ chia sẻ hoặc gửi bất cứ điều gì mà không có sự đồng ý của bạn. Chúng tôi đảm bảo điều đó!
| Đơn vị phát hành | Bank Indonesia |
|---|---|
| Năm | 1999 |
| Loại | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Mệnh giá | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Tiền tệ | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Chất liệu | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Kích thước | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Hình dạng | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Nhà in | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Nhà thiết kế | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Nghệ nhân khắc | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Lưu hành đến | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Tài liệu tham khảo | P#140 |
| Mô tả mặt trước | Đăng nhập để xem chi tiết |
|---|---|
| Chữ khắc mặt trước | BANK INDONESIA SERATUS RIBU RUPIAH (Translation: BANK INDONESIA ONE HUNDRED THOUSAND RUPIAH) |
| Mô tả mặt sau | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Chữ khắc mặt sau | BANK INDONESIA DENGAN RAHMAT TUHAN YANG MAHA ESA, BANK INDONESIA MENGELUARKAN UANG SEBAGAI ALAT PEMBAYARAN YANG SAH DENGAN NILAI SERATUS RIBU RUPIAH (Translation: BANK INDONESIA WITH THE GRACE OF GOD, BANK INDONESIA ISSUED MONEY AS A LEGAL TENDER WITH THE VALUE OF ONE HUNDRED THOUSAND RUPIAH) |
| Chữ ký | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Loại bảo an | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Mô tả bảo an | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Biến thể | Đăng nhập để xem chi tiết |
| Ghi chú |
Indonesia's switch to polymer for high-denomination notes came directly out of the 1997–98 Asian financial crisis, when the rupiah lost roughly 80% of its value and counterfeit paper notes flooded the market. The 100,000 rupiah denomination was the hardest hit by forgery, making it the logical first candidate for the new substrate.
The printer attribution for this note is genuinely contested. Note Printing Australia held the polymer technology license and is the more likely producer, but Bank of Thailand Note Printing Works appears in some catalog records. The two facilities printed different issues across the broader Indonesian polymer program, and misattribution between them is common in reference literature.